Thảm kịch gia đình của tử tù xin hiến xác
- Trong cơn ghen cuồng loạn, Nguyễn Văn Minh cầm dao chém vợ và hai con. Người vợ may mắn thoát khỏi lưỡi hái tử thần còn hai đứa trẻ vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất. Thảm kịch gia đình bắt nguồn từ những canh bạc đỏ đen.

Hơn một tuần đã trôi kể từ phiên tòa phúc thẩm xét xử Nguyễn Văn Minh phạm tội “giết người” nhưng khi nhắc đến vụ án người dự khán vẫn không khỏi bàng hoàng. Cái chết của hai đứa trẻ, kết thúc bi thương của một gia đình như lời ai oán giằng xé tâm can kẻ gây trọng tội.

Cờ bạc và thảm kịch gia đình

Theo nội dung vụ án, Nguyễn Văn Minh (SN 1980, ngụ Bình Dương) kết hôn cùng chị Lê Kim Chi (SN 1983) từ năm 2000. Họ tự nguyện đến với nhau nên cuộc sống gia đình những ngày đầu thật hạnh phúc, đầy ắp tiếng cười, đứa con trai đầu lòng là Nguyễn Văn T. (SN 2001) ra đời như một kết quả tất yếu của tình yêu. Thế nhưng, khi T. chưa tròn một tuổi Minh đã lao vào con đường cờ bạc, cũng từ đó mâu thuẫn vợ chồng nảy sinh.

Năm 2003, cậu con trai thứ hai là Nguyễn Văn Tài E. tiếp tục chào đời, tưởng rằng cuộc sống gia đình nặng thêm trách nhiệm sẽ giúp Minh tu tỉnh làm ăn nhưng bị cáo vẫn “ngựa quen đường cũ”. Mặc sự khuyên can của hai bên gia đình, mặc những lời khẩn cầu của vợ, Minh ngày càng lún sâu vào những canh bạc thâu đêm suốt sáng, nhà có gì bán được Minh đều bán lấy tiền nướng vào chiếu bạc. Những trận cãi vã, mâu thuẫn vợ chồng ngày càng nhiều, Minh bỏ nhà đi thuê nhà trọ ở riêng còn chị Chi tìm mặt bằng căng bạt dựng lều mở quán nước kiếm tiền trang trải cho mấy mẹ con.

Đối tượng Nguyễn Văn Minh (Ảnh: M.P)

Ngày 2/3/2010, chị Chi đệ đơn ra Tòa án nhân dân huyện Dầu Tiếng xin ly hôn để chấm dứt cuộc hôn nhân không hạnh phúc nhưng Minh không chấp nhận điều này. Ngày 10/4/2010, sau khi đi dự đám hỏi em vợ về Minh lao vào quán nước nằm nghỉ. Ngay lúc đó, một vị khách quen ngồi phía ngoài thấy chị Chi ăn mặc tươm tất hơn ngày thường liền buông lời chọc ghẹo “em đi đâu mà đẹp thế?”, câu nói làm Minh nổi điên, cho rằng vợ có người tình nên đòi ly hôn. Cuộc cãi vã giữa hai người đàn ông càng làm Minh điên loạn, bị cáo nảy sinh ý định giết vợ con rồi tự sát.

Sau khi viết xong lá thư tuyệt mệnh để lại cho gia đình, Minh bỏ hai con dao vào cốp xe đi thẳng đến vườn cao su trước quán nước chờ thực hiện kế hoạch. Nửa đêm, thấy vợ con đã ngủ say, bị cáo vạch tấm bạt lao vào chém vợ. Chưa kịp định thần, chị Chi chỉ kịp thét lên một tiếng rồi tiếp tục hứng chịu những nhát dao dội xuống. Mẹ chị Chi nghe con kêu cứu lao vào cũng bị Minh đuổi theo chém tới tấp rồi hai cậu con trai T. và T.E. cũng lần lượt hứng chịu những nhát dao chí mạng của cha. Kết quả, T. chết tại chỗ, T.E. chết tại bệnh viện, chị Chi và mẹ trọng thương còn Minh cũng đâm dao tự sát nhưng bất thành.

Cái chết mong chuộc lại lỗi lầm

Suốt quá trình điều tra và xét xử, Minh cúi đầu khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Đứng trước vành móng ngựa, tại phiên tòa sơ thẩm Minh khai mình giết con vì nghĩ rằng nếu vợ chồng ly hôn thì các con sẽ khổ. Trong nỗi đau đớn, bị cáo luôn miệng xin mức án tử hình như để giải thoát khỏi nỗi ám ảnh tội lỗi.

Khi vị thẩm phán hỏi về các con, câu trả lời của Minh nghe vừa thảm thương vừa rùng rợn: “Các con bị cáo có tội gì không?” – “Dạ, không”. “Bị cáo thực hiện hành vi với ai trước?” – “Với vợ trước, sau đó đến mẹ vợ rồi tới hai con của bị cáo”. “Trong trại giam bị cáo có nghĩ tới các con không?” -  “Bị cáo luôn nhớ tới các con, đã nhiều lúc bị cáo định tự sát nhưng bị cáo suy nghĩ lại rằng mình phải cố gắng vượt qua để đối mặt với sự thật, bị cáo muốn đứng trước phiên tòa để nhận một mức án tương xứng, để mọi người lấy đó là một bài học. Bị cáo xin mức án tử hình”.

Quá đau đớn trước cái chết của hai đứa con do chính chồng gây ra, chị Chi chỉ biết xin tòa xử chồng theo pháp luật. Tòa tuyên án tử hình, Minh nhận án không than vãn nửa lời. Thế nhưng, trong những ngày phải đối diện với cái chết cận kề để trả giá cho tội ác, Minh lại mong mình được sống để làm điều gì đó. Kẻ tử tù làm đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt.

Phiên tòa phúc thẩm xét xử Minh không có người thân. Suốt thời gian chờ phiên tòa được mở, Minh ngồi thinh lặng trên băng ghế dành cho bị cáo, đôi mắt hướng về phía Hội đồng xét xử.

Đến lượt mình tiến lên trước vành móng ngựa, đôi mắt bị cáo đỏ hoe, những giọt nước mắt lại trào ra khi nhớ đến hành vi tội ác. Trình bày lý do kháng án, Minh thổ lộ mình muốn còn thời gian, cơ hội để cầu cho vong hồn hai con siêu thoát. Lời nói sau cùng của Minh như một lời trăn chối, bị cáo xin tòa xem xét, nếu không được giảm án, khi bị cáo chết, bị cáo xin được hiến xác cho khoa học để còn có thể làm một điều có ích.

Tuy nhiên, “hổ dữ không ăn thịt con”, hành vi tội ác của Minh không gì có thể tha thứ, Tòa y án tử hình. Minh nhận án không một lời oán thán, với bị cáo dường như hình phạt nặng nhất vẫn là bản án lương tâm và mức án tòa tuyên không phải là một cú sốc. Vì cờ bạc Minh đã đẩy cuộc sống gia đình chìm trong bóng tối, vì cơn ghen mù quáng, Minh khiến cả gia đình chìm trong tang tóc, một bi kịch chẳng thể nguôi ngoai cho những người trong cuộc.

M. Phượng

E-mail người nhận:
Họ tên người gửi:
E-mail người gửi:
Nội dung:
Ý kiến của bạn
E-mail |  Bản In |  Chia sẻ  
Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu và không quá 1000 chữ
Tin khác
,
,
© Báo VietNamNet, số 4 Láng Hạ , Quận Ba Đình, Hà Nội.
Cơ quan chủ quản: Bộ Thông tin và Truyền thông.
Số giấy phép: 1285/GP - BTTTT cấp ngày 27/8/2008. Tổng Biên Tập: Bùi Sỹ Hoa.
® Ghi rõ nguồn "VietNamNet" khi phát hành lại thông tin từ website này.
,