Thứ Năm, 21/04/2011, 07:17 [GMT+7]
.
.

TP.HCM: Hồ sơ tội ác rợn người của gã 2 công nhân

(Phunutoday) - Vị đội phó đội CSĐT tội phạm về trật tự xã hội, công an huyện Bình Chánh, TP.HCM khẳng định “men rượu đã biến 2 công nhân hiền trở thành ác thú”. Ngay sau khi bị cơ quan công an bắt khẩn cấp về hành vi “giết người”, “hiếp dâm”, “cướp tài sản”, 2 gã tội đồ đã biện bạch với người viết rằng “trong lúc say xỉn, tụi em chỉ biết giải quyết nhu cầu con người, và không ngờ gây ra tội ác dã man đến như thế”.

Phá án sau vài giờ

Đến bây giờ, ông Hồ Văn Tươi (SN 1952, ngụ xã Lộc Hoà, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre, tạm trú số C9/26C khu phố 3, thị trấn Tân Túc, huyện Bình Chánh, TP.HCM) vẫn nhớ như in về cái đêm kinh hoàng ấy. Đó là thời điểm gần 3 giờ rạng sáng 17/1/2011. Khi ấy ông Tươi đan ngủ trong nhà trong nhà bỗng choàng tỉnh giấc khi nghe thấy nhiều tiếng động lạ ở bãi đất trống phía sau nhà, ngay kế cận xưởng cân Nguyễn Bảo Toàn (số C9/31 KP.3, thị trấn Tân Túc, huyện Bình Chánh, TP.HCM). Ngay lập tức ông Tươi cầm đèn pin lui thủi một mình đi ra phía sau nhà để kiểm tra tiếng động lạ đó là gì?

Ánh đèn pin rảo quanh nhiều lần qua lại nhưng vẫn thấy không có gì lạ. Ông Tươi dự định rọi vào những góc khuất để kiểm tra lần cuối trước khi vào nhà đánh một giấc ngủ đến sáng. Tuy nhiên bất ngờ ông Tươi phát giác 2 bóng đen người chạy ở phía tường rào, sau đó mất hút vào bóng đen. Nghĩ là đám thanh niên trộm cắp vặt định độp nhập vào các nhà xường để lấy tài sản nhưng bị phát hiện nên tháo chạy, do đó ông Tươi quay lưng định đi vào nhà. Ông Tươi kể lại, lúc đó bỗng nhiên ông nghe thấy nhiều tiếng rên khe khẽ phát ra từ khu vực cuối bãi đất trống để kiểm tra thì ông kinh hoàng khi phát hiện một cô gái trong tình trạng loã thể, nằm chon vùi nữa người dưới đất cát, nửa người trồi trên đất, hơi thở rất yếu.

Ngay lập tức ông Tươi truy hô, cùng một số người dân đưa cô gái nói trên đến bệnh viện huyện Bình Chánh để cấp cứu. Xác định tính chát nghiêm trọng của vụ án, ngay sau khi tiếp nhận thông tin người dân trình báo, tổ công tác thuộc đội CSĐT tội phạm về trật tự xã hội, công an huyện Bình Chánh gồm 5 người, do thiếu tá Bùi Thiện Thành (đội phó) trực tiếp chỉ huy điều tra vụ án.

Lúc này, công tác điều tra gặp khó khăn khi nạn nhân đang hôn mê tại bệnh viện, do đó các điều tra viên không thể tiếp cận để lấy lời khai. Rất may mắn, hơn 5 giờ sau khi xảy ra vụ án, nạn nhân đã qua cơn nguy kịch và kể lại sự việc kinh hoàng đã xảy ra trong đêm với lực lượng công an. Việc lấy lời khai nạn nhân diễn ra ngay trong phòng cấp cứu, vì các điều tra viên công an huyện Bình Chánh xác định nếu việc điều tra chậm trễ có thể hung thủ sẽ phi tang chứng cứ, rồi tẩu thoát sẽ gây khó khăn cho công việc truy bắt.

Cô gái kể tên là Âu Thị Ngọc M (SN 1990, ngụ khóm 6, thị xã Trà Vinh, tình Trà Vinh, tạm trú ấp 1, xã Bình Chánh, huyện Bình Chánh, TP.HCM). Lời khai ban đầu của nạn nhân trong hơi thở yếu ớt, trong những giọt nước mắt bên giường bệnh nhưng đã hé lộ về một sự thật đau đớn. Đó là vào rạng sáng cùng ngày, M đang đi bộ trên đường về nhà để ngủ. Khi đến trước khu vực xưởng cân Nguyễn Bảo Toàn thì cô gái này bị 2 thanh niên chèo kéo đi vui vẻ? Khi M cự tuyệt, bước nhanh chân để tránh xa, th2i bất ngờ một trong hai thanh niên đã xông đến ôm chặt người, dùng tay bịt miệng để khống chế cô gái này đưa vào bãi cỏ cạnh xường cân để dùng vũ lực thay phiên nhau cưỡng đoạt thân thể của M. Chưa dừng lại ở đó, 2 thanh niên tiếp tục khống chế, khiêng chị M vào bãi đất cát trống phía sau xưởng cân và tiếp tục hãm hiếp. Chị M chỉ nhớ, sau khi hãm hiếp thì bị 2 thanh niên đánh, bẻ cổ nên hoàn toàn không hay biết gì, đến khi được giải cứu. Đồng thời chị M xác định mình có một số ít tiền nhưng đến khi nhập viện thì đã không còn.

Điều đáng nói là khi các điều tra viên yêu cầu chị M chỉ xác định được nhân dạng những kẻ đã hãm hại mình thì người phụ nữ này chỉ nhớ mang máng. 1 trong 2 thanh niên mà chị M còn nhớ, đó là đối tượng khoảng 17 – 18 tuổi, nói giọng người miền Nam, hớt tóc đầu đinh và mặc trên người bộ đồ màu đen.

Thiếu tá Bùi Thiện Thành kể lại, từ những thông tin sơ xài này tổ trinh sát nhận định đây là một vụ giết người, cướp của, hiếp dâm cực kỳ nghiêm trọng, may mắn nạn nhân đã được phát hiện kịp thời và có thể hung thủ là một số thanh niên địa phương hoặc đang sinh sống, làm việc tại gần hiện trường gây án. Ngay lập tức lúc này, tồ công tác công an huyện Bình Chánh két hợp cùng công an thị trấn Tân Túc tiến hành khảo sát hàng loạt công ty, xí nghiệp tại gần hiện trường vụ án nhằm khoang vùng, bắt giữ đối tượng. Và khó khăn lúc này là hàng loạt nhà xưởng, xí nghiệp trên địa bàn, với hàng trăm công nhân không thể biết đâu là đối tượng nghi vấn.

f
Tô Thành Hận (trái) và Trần Xuân Cảnh đang đối mặt với mức án nặng nề về 3 tội danh “cướp tài sản”, “hiếp dâm” và “giết người”.

Tuy nhiên bằng các biện pháp nghiệp vụ và sự khẩn trương, đến trưa 17/1, tổ điều tra đã đưa vào diện nghi vấn một số thanh niên đang làm việc tại xưởng cân Nguyễn Bảo Toàn. Mất thêm khoảng 1 giờ đồng hồ sàng lọc, cuối cùng tổ điều tra mời 2 công nhân nghi vấn là Tô Thành Hận (SN 1991, ngụ thị xã Trà Vinh, tình Trà Vinh) và Trần Xuân Cảnh (SN 1993, ngụ huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre, cùng tạm trú tại xưởng cân Nguyễn Bảo Toàn) lên trụ sở công an làm việc. 1 trong 2 thanh niên này có đặc điểm nhân dạng giống như chị M khai báo.

Ban đầu 2 nghi phạm tỏ ra ngoan cố, lì lợm và khai báo từ đêm 16 đến sáng 17/1 thì sau khi làm việc xong, cả hai ngủ lại xưởng cân và hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên 2 nghi phạm khai báo trước sau không thống nhất, thái độ ỡm ờ, quanh co và đặc biệt cả hai cũng không thể giải thích về những dấu vét trầy xước trên người. Cơ quan công an cũng xác định, những lời khai báo của 2 nghi phạm không trùng khớp với lời lời tường trình của các công nhân khác, cũng đang làm việc tại xưởng cân Nguyễn Bảo Toàn. Sau vài giờ đấu trí căng thẳng, biết là khó có thể thoát khỏi lưới trời lồng lộng nên cuối cùng Hận và Cảnh đã cúi đầu thừa nhận hành vi tội ác gây ra.

Tội ác không thể dung thứ

Trò chuyện với người viết sau khi bị bắt khẩn cấp để điều tra, xử lý về hàng loạt tội danh như nói trên, cả Tô Thành Hận lẫn Trần Xuân Cảnh đều đổ thừa tội ạc mình là do… rượu. 2 đối tưởng kể, đều có hoàn cảnh nghèo như nhau, muốn thoát ly cảnh nghèo nên lên TP.HCM làm công nhân, nhưng có lúc Tô Thành Hận không hiểu hết mức độ nghiêm trọng của hành vi phạm tội do mình gây ra và đã từng hỏi người viết rằng “Tội của em có bị tử hình không anh?”.

Tại cơ quan công an, Hận và Cảnh khai báo khá chi tiết về hành vi tội ác. Theo đó khoảng 22 giờ đêm 16/1, Hận, Cảnh vá một công nhân khác của xưởng cân Nguyễn Bảo Toàn đi nhậu tại một quán cháo vịt gần xưởng cân. Tàn cuộc nhậu cũng khoảng 0 giờ rạng sáng 17/1 nhưng cả 3 lại mua rượu, mua mồi về ngồi trước xưởng cân Nguyễn Bảo Toàn để cùng 4 công nhân khác nhập cuộc tiếp tục lai rai. Khoảng 2 giờ cùng ngày, 4 công nhân đi vào trong ngủ, còn lại 2 người thì Hận rủ Cảnh ra ngoài tìm gái… giải sầu. Khi Cảnh trình bày chuyện “tiền đâu mà chơi?” thì Hận cứ yêu cầu Cảnh đi theo mình.

Ngồi trước xưởng cân Nguyễn Bảo Toàn khoảng 30 phút thì tình cờ 2 đối tượng phát hiện chị Âu Thị Ngọc M mặc áo khoác màu đen đi ngang qua. Khi kể với người viết, Hận đã tường trình khá rõ ràng. Lúc ấy như con thú đói mồi, xông đến gần chị M để hỏi “đi không em?”. M cự tuyết nói “không đi đâu hết” và cất bước chân đi nhanh. Nhưng lập tức Hận ôm ngang hông M và khi chị M kêu cứu thì Hận tiếp tục dùng tay bịt miệng và kéo lê cô gái này vào bãi cỏ cạnh xưởng cân. Ga công nhân to khoẻ dùng vũ lực khống chế cô gái, lột quần nạn nhân đưa cho Cảnh làm dây trói tay và đưa em khoác cho Cảnh để bịt mặt nạn nhân. Đặc biệt khi lột quần nạn nhân, Hận phát hiện trong túi có hơn 150 ngàn đồng nên chiếm đoạt luôn mà Cảnh không hề hay biết.

Sau màn “dạo đầu” đầy bạo lực đó, Hận cưỡng hiếp nạn nhân. Khoảng vài phút sau, đến lượt Cảnh nhập cuộc. Tuy nhiên trong lúc Cảnh đang “hành sự” thì Hận thông báo có người qua lại nên dễ bị phát hiện. Do đó Cảnh và Hận nháy mắt ra hiệu, khiên gnạn nhân vào bụi cỏ sát nhà tole của xưởng cân. Tại đây, Cảnh và Hận lại luân phiên hãm hiếp nạn nhân. Khi đang thực hiện cuộc “mây mưa” đầy bệnh hoạn thì Hận rỉ vào tai của Cảnh rằng “bẻ cổ cho nó chết, nếu nó không chết thì tao chế”. Cảnh nhớ lại rõ ràng lúc đó đã cố can ngăn Hận rằng “thôi, để cho nó sống mà về với chồng con”. Nhưng như con thú điên dại, Hận dùng đôi tay lực lưỡng bẻ cô và sau đó dùng đầu gối, tay đánh tới tấp vào mặt cho đến khi nạn nhân bất tỉnh.

Lúc này nghĩ rằng nạn nhân đã chết nên cả hai kéo thi thể của cô gái vào sát nhà tole. Tại đây Hận và Cảnh bàn nhau tìm vật dụng để đào đất chôn cô gái. Trong khi Cảnh đang đi dọc ngang khu đất tìm vật dụng thì Hận hì hục lấy cát phủ lên người nạn nhân. Nhưng khi đang cố gắng phi tang tội ác tày trời thì cả hai bị ánh đén pin – chính là ánh đến pin của ông Hồ Văn Tươi – rọi vào, nên sợ phát hiện và tháo chạy. Leo qua lớp tường rào, cả hai vào xưởng cân Nguyễn Bảo Toàn để ngủ một giấc đến sáng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thế nhưng dù có che đậy tội ác một cách tinh vi như thế nào? Thì cuối cùng kẻ phạm tội cũng phải lộ diện và trả giá đắt về những việc làm tày trời do mình gây ra. Và câu hỏi mà Hận hỏi người viết, có thể câu trả lời sẽ sớm giải đáp về số phận của 2 thanh niên này trong một phiên toà diễn ra trong tương lai không xa.

Anh Sinh
;
;
.