Bị mắng "xí xớn', nữ sinh chuyên văn đâm chết bà hàng xóm

Thứ hai 18/06/2012 10:16
Hương (cựu nữ sinh chuyên văn) là tội phạm giết người trẻ nhất của trại giam Thanh Phong (Thanh Hóa).
Nhớ lại bi kịch của đời mình, Hương kể đó là ngày lễ tình nhân năm 2005. Trước đó một ngày, đám con gái lớp văn của Hương rủ nhau mua hoa bán nhân dịp lễ tình nhân. Tối 13.2, đám cưới anh trai Hương nên các bạn đến chơi và tiếp tục bàn về kế hoạch. Gần 10h đêm, cả lũ kéo nhau ra về, Hương tiễn các bạn ra đến cổng, mọi người đùa cợt với nhau.

Đúng lúc ấy, bà hàng xóm đi qua khó chịu nói: “con gái mới tí tuổi đầu cứ xí xa xí xớn, không uốn nắn rồi mai mốt lại hỏng thôi”. Đang vui vẻ, bị bà hàng xóm nói vậy khiến Hương tái mặt xấu hổ. Sau đó, mọi người ra về, Hương vào nhà nhưng trong lòng tức tối.

Hôm sau, Hương vẫn ra trường cùng các bạn chuẩn bị hoa để bán. Lúc gói hoa, một bạn phát hiện quên mang kéo bảo Hương: “Mày nhà gần, chạy về lấy cho nhanh”. Khi cầm chiếc kéo đi qua nhà hàng xóm, thấy bà đang đứng ở sân, nghĩ đến mấy lời xúc phạm đêm trước, Hương rẽ luôn vào nhà bà này.

Phan Thị Thanh Hương

Hai người lời qua tiếng lại rồi xông vào đánh nhau. Trong khi đang giằng co, chiếc kéo trên tay Hương vô tình trở thành hung khí đâm thẳng vào cổ người hàng xóm. Nhìn bà lão mắt trợn ngược, miệng mấp máy kêu cứu, Hương buông tay, lùi dần ra cổng và bỏ chạy cùng với tiếng nấc nghẹn vì sợ hãi.

Chưa đầy một tiếng đồng hồ, cả làng xôn xao. Tiếng kèn trống nổi lên trong đám ma bà hàng xóm lẫn trong tiếng rú inh ỏi của còi xe công an. Hương bị bắt ngay trong buổi chiều 14.2. Ngày lễ tình nhân, thay vì hoa hồng, sô cô la và nến, món quà Hương nhận được là chiếc còng số 8 lạnh lẽo. Nhiều người tiếc nuối cho cô gái tuổi trăng tròn đẹp nổi tiếng của Thái Thụy.

Cuối cùng, Hương bị kết án 10 năm tù giam. Được nói lời sau cùng ở tòa án, Hương đã khóc xin lỗi gia đình nạn nhân. Điều làm Hương hối hận nhất là trong phiên xử ấy gia đình nạn nhân không một lời trách móc, không một lời xỉ nhục. Cô bảo: “Em là người gây ra tội ác nhưng vì gia đình nạn nhân quá tốt nên món nợ em phải trả cũng nhẹ hơn phần nào”.

Sau phiên tòa ấy, Hương được đưa vào Trại giam Thanh Phong (Thanh Hóa). Khi vào sống trong trại, cô luôn trong tình trạng chán nản. Nhiều đêm mất ngủ triền miên, lo lắng cho một tương lai mịt mờ nên có lúc Hương tính chuyện tự tử.

Nhưng được sự động viên của các cán bộ trong trại “Ai trong đời cũng có sai lầm, quan trọng là mình biết vượt qua sai lầm ấy để sống có ý nghĩa hơn”, Hương đã thôi nghĩ quẩn mà cố gắng để cải tạo tốt.

Trong trại Thanh Phong có một căng tin nhỏ. Thỉnh thoảng phạm nhân cải tạo tốt vẫn được ra đó mua thêm mấy món đồ lặt vặt. Một lần, cô ra căng tin mua đồ và nhìn thấy chàng trai bán hàng cứ nhìn mình chăm chú. Ở lứa tuổi “dở dở ương ương” ấy, Hương bỗng thấy xấu hổ khi nghĩ “Chắc thấy mình nhỏ vậy mà mang án giết người nên họ khinh bỉ thôi”. Nhưng khi Hương ngồi xuống, anh mỉm cười hỏi: “Em mới vào trại à?” Hương đáp qua quýt rồi lẳng lặng đứng dậy bỏ đi thật nhanh.

Rồi những lần sau, lần sau nữa… mỗi khi ra căng tin, cô lại gặp anh. Câu chuyện cũng trở nên dài hơn. Có lần người này khuyên: "Chỉ cần em chăm chỉ lao động và cố gắng cải tạo tốt thì sẽ được ra trại sớm”.

Nghe chàng trai nói, Hương cảm thấy được an ủi phần nào. Dần dần, cả hai cảm nhận được tình cảm mà đối phương dành cho mình. Khi anh ngỏ lời yêu, Hương im lặng rất lâu. Sở dĩ cô không dám nhận vì xấu hổ với bản thân và tự ti về hoàn cảnh gia đình ở quê. Trong khi đó, gia đình anh ở Hà Nội, anh có đủ điều kiện để tìm được những người con gái khác tốt hơn Hương nhiều lần.

Sự cố gắng của Hương đã được đền đáp xứng đáng khi dịp Quốc khánh năm 2011, Hương là một trong 180 phạm nhân của trại giam Thanh Phong được xét đặc xá. Hương đã được đặc xá trước thời hạn 3 năm cùng với 2 cái nhất: là người tích cực hoạt động nhất và được đặc xá trong thời hạn ngắn nhất.

Hương nhớ mãi ngày hôm ấy, khi cánh cửa trại giam mở ra, lần lượt 180 người bước ra khỏi trại giam bỏ lại sau lưng những tháng ngày lầm lỗi. Bố mẹ, anh trai và gia đình bạn trai tới trại giam đón Hương từ sớm. Trút bỏ chiếc áo kẻ sọc, Hương hòa mình trong dòng người đông đúc. Nắng thu hôm ấy trong vắt.


Theo An Ninh Thủ Đô